Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống

Một buổi chiều nắng vàng như rơm mới gặt, tôi ngồi nghe Leonard Cohen hát bằng chất giọng khàn đặc như thủ thỉ bên tai.
Hôm qua bạn đặt ra câu hỏi “Giữa lãng quên, và bị lãng quên cái nào đáng sợ hơn?”
Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, câu trả lời đã lập tức hiện ra trong đầu tôi. Không dùng chữ sợ như bạn, tôi dùng chữ “không thích” cho mình. Tôi không thích bị lãng quên, vì khi đó tôi ở vào thế bị động :). Nó rất khác với lãng quên, khi mà quyền quyết định nằm trong tay mình. Là tôi chọn lựa nhớ. Là tôi muốn quên.
Tôi hiểu không nhiều về quy tắc 80/20, nhưng tôi nghĩ có thể dùng tỷ lệ này cho bản thân. Với 80% những gì tôi không có hứng thú thì tôi không chủ động làm, trừ phi bất khả kháng. Còn với 20% còn lại thì không bao giờ tôi thụ động, không bao giờ thích rơi vào thế bị động. Email không trả lời thì tôi nhắn tin, nhắn tin không được thì tôi gọi, gọi không được thì tôi tự đi tìm nếu tôi muốn gặp. Làm mọi cách có thể rồi mới thôi.
Để khi thôi rồi thì không có gì hối hận, và không còn gì để phải ngoái đầu lại cả :).
Hoàn Thành

Một buổi chiều nắng vàng như rơm mới gặt, tôi ngồi nghe Leonard Cohen hát bằng chất giọng khàn đặc như thủ thỉ bên tai.

Hôm qua bạn đặt ra câu hỏi “Giữa lãng quên, và bị lãng quên cái nào đáng sợ hơn?”

Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, câu trả lời đã lập tức hiện ra trong đầu tôi. Không dùng chữ sợ như bạn, tôi dùng chữ “không thích” cho mình. Tôi không thích bị lãng quên, vì khi đó tôi ở vào thế bị động :). Nó rất khác với lãng quên, khi mà quyền quyết định nằm trong tay mình. Là tôi chọn lựa nhớ. Là tôi muốn quên.

Tôi hiểu không nhiều về quy tắc 80/20, nhưng tôi nghĩ có thể dùng tỷ lệ này cho bản thân. Với 80% những gì tôi không có hứng thú thì tôi không chủ động làm, trừ phi bất khả kháng. Còn với 20% còn lại thì không bao giờ tôi thụ động, không bao giờ thích rơi vào thế bị động. Email không trả lời thì tôi nhắn tin, nhắn tin không được thì tôi gọi, gọi không được thì tôi tự đi tìm nếu tôi muốn gặp. Làm mọi cách có thể rồi mới thôi.

Để khi thôi rồi thì không có gì hối hận, và không còn gì để phải ngoái đầu lại cả :).

Hoàn Thành

  • 28 June 2012
  • 2