Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống

danielodowd:

Visual Culture

Anonymous said: Em nghĩ đó là "ở lại". Sau tất cả người ta cần một người ở lại trong đời mình, người ta cũng cần thấy mình ở lại trong đời một người đó. (Khi em đọc Hoanthanh câu hỏi, Hoanthanh thiếu gì bây giờ nhỉ đó...)

:) Cảm ơn em vì tin nhắn này. Chị đã đọc và đã sững người đi. Có lẽ em nói đúng, đó là “ở lại” :). Một người nào đó ở lại trong đời mình, và mình ở lại trong đời một ai đó dài lâu :).

newyork:

the Mellon House on New York’s Upper East Side - a little piece of Paris in NY

newyork:

the Mellon House on New York’s Upper East Side - a little piece of Paris in NY

(via iliketowritethings)

“Trong lòng mỗi người tồn tại hai đứa trẻ. Một đứa dịu dàng, hướng thiện, ngây thơ, cần ôm ấp, nghiêng về cho đi, hướng đến nguồn sáng. Một đứa đầy lòng thù địch, cảnh giác, bướng bỉnh, cố chấp, lấy bóng tối và tranh đấu làm thức ăn. Chúng ta phải tốn hết cả đời để thuần phục và chăm sóc hai đứa trẻ này. Chúng có lúc chung sống yên ổn, có lúc ngươi sống ta chết. Bất cứ đứa nào trong chúng chết đi, trái tim đều sẽ mất đi sức sống.”

—   (Miên Không, An Ni Bảo Bối)

(Source: annibaoboi)

singlestepphotography:

'Kifaru' - Masai Mara, Kenya
By Single Step Photography
Facebook 500px Twitter
lucbich:

Sau này mới biết, người đã từng thề thốt đến lúc “thiên hoang địa lão”, có một ngày sẽ ai đi đường nấy; người từng nói mãi mãi không gặp lại, có một ngày sẽ không hẹn mà gặp. Dòng chảy duyên phận, ung dung dập dềnh, chưa bao giờ là thứ chúng ta có thể nắm chắc được. 
[“Bởi vì thấu hiếu, cho nên từ bi”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

lucbich:

Sau này mới biết, người đã từng thề thốt đến lúc “thiên hoang địa lão”, có một ngày sẽ ai đi đường nấy; người từng nói mãi mãi không gặp lại, có một ngày sẽ không hẹn mà gặp. Dòng chảy duyên phận, ung dung dập dềnh, chưa bao giờ là thứ chúng ta có thể nắm chắc được.

[“Bởi vì thấu hiếu, cho nên từ bi”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

God wants you to know that …

….you will get back to solving all the wrongs in a moment, - how about taking a moment to treasure what is right.”

(Source: forgottenships, via danielodowd)

virgo-man:

"Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi."
Cảm lạnh mùa hè | Vu Thiên Hâm

virgo-man:

"Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi."

Cảm lạnh mùa hè | Vu Thiên Hâm

(via gocnhotrongtim)

“Every now and then I would feel a violent stab of loneliness. The very water I drank, the very air I breathed, would feel like long, sharp needles. The pages of a book in my hands would take on the threatening metallic gleam of razor blades. I could hear the roots of loneliness creeping through me when the world was hushed at four o’clock in the morning.”

—    Haruki Murakami, The Wind-up Bird Chronicle (via youlooklikesomethingblooming)

(Source: stxxz.us, via youlooklikesomethingblooming)

danielodowd:

benngie

“So, what if, instead of thinking about solving your whole life, you just think about adding additional good things. One at a time. Just let your pile of good things grow.”

—   Rainbow Rowell, Attachments (via sorakeem)

(Source: maddierose, via my-quarterlifecrisis)

CHUYỆN Ở NẾP (1) - SỰ QUẢNG GIAO

https://www.youtube.com/watch?v=En6T06KATHI

Tôi gặp lại Tiên sau hơn 5 năm. Lúc Nếp ở Sài Gòn đóng cửa, tôi thẫn thờ mùa hè trở về nước khi cái chỗ cafe duy nhất tôi cảm thấy thoải mái “là mình” không còn nữa. Trong suốt quãng thời gian sau đó, dù đi rất nhiều quán cafe, dù thỉnh thoảng vẫn ghé Vừng ở cùng địa điểm đó, nhưng không quán nào cho tôi được cảm giác như thế. Nhưng tôi chưa bao giờ dụng công đi tìm lại Nếp hay Tiên . 

Tối hôm đó, sau khi những người khách trong quán về hết, Tiên tới ngồi cạnh và nói chuyện với tôi. Tôi đã không trông đợi chuyện này xảy ra, vì tôi đơn giản đã cảm giác đủ đầy khi được nhìn Tiên trên sân khấu kể chuyện và hát. Nhưng chị đã nói chuyện với tôi, đã kể tôi nghe về dự định, về cuộc sống hôn nhân của chị trong ngần ấy năm. Như mọi khi, tôi vẫn nghe nhiều hơn là đáp lời. Rồi chị nói 1 câu mà tôi nhớ mãi: “Mọi người nhìn vào sẽ nghĩ chị chắc giao thiệp rộng rãi lắm, nhưng thật sự chị không phải là người quảng giao.”

Sau buổi trò chuyện, chúng tôi đi ăn cháo khuya, rồi chị và bạn chị đưa tôi về khách sạn. Tôi sau đó follow Tiên trên facebook, nhưng không có ý định làm bạn với chị, dù chị là một trong những người để lại ấn tượng với tôi sâu sắc. Vì tôi nghĩ tôi hiểu những người như chị, những người như tôi, như V., như A. 

Chúng tôi không phải là những người quảng giao. Thế giới chúng tôi người ngoài nhìn vào thấy lấp lánh sắc màu, nhìn thấy vô số những gương mặt người, nhưng thật ra thế giới của chúng tôi rất nhỏ bé, nằm vỏn vẹn trong lòng bàn tay được vẽ nên bằng những dáng hình thân thuộc. 

Nên đôi khi mới có những sự biện minh ngô nghê: “Nguyên tuần này chắc cô là người tui gặp nhiều nhất” khi người kia cứ tưởng người này đặc kín lịch hẹn hò nên “trách móc” :))))). Mà thật ra là nguyên ngày chả gặp ai nhiều ngoài nửa tiếng vội vã hút rột rột 2 chai sữa tươi Thanh Hương hay 1 tiếng tranh thủ gác chân ở Hi-end với nhau có lẽ.

Chúng tôi không phải là những người quảng giao. Chỉ là những kẻ trốn đời mà cứ hay làm người khác hiểu lầm là tụi nó rất hăm hở niềm nở với đời, với người .