Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống

http://www.youtube.com/attribution_link?a=v8HvAk8C7Z8&u=/watch?v=z8zAo6Ek7lw&feature=share

Đểm qua tôi ngồi với V. ở Shri. Shri trong tiếng Phạn có nghĩa là ánh sáng. Từ tầng 23 nhìn xuống thành phố, muôn vàn những chớp đèn lấp lánh. Tôi nhấp vài ngụm cocktail rồi kể cho V. nghe về điều mà tôi đang đối mặt, không chối bỏ nữa. Chuyện này sau M., tôi chỉ có thể kể cho V.
Tôi nghe V. kể, và hiểu sâu thêm thật ra những con người như chúng tôi cần gì để mở cửa trái tim mình. Chúng tôi cần sự ngẫu hứng đúng lúc.
Thật đáng sợ khi nhận diện được điều mình cần và cũng nhận ra mong muốn đó rất khó khăn cho người khác. Cùng thời điểm đó tấu chung một khúc tiếu ngạo.
Thật đáng sợ khi những con người như chúng tôi, vốn không phán xét nhiều mà chỉ dựa vào thời điểm đó để phán xét. Tôi cần người vào đúng lúc đó, không phải trước, cũng không phải sau. Đúng lúc đó, người không ở đó, thì trước hay sau đã không còn quan trọng nữa. 
M. la tôi vì sự mềm lòng của tôi với D. M. bảo nếu tôi còn tiếp tục thế này thì M. thật sự thất vọng. 
Tôi nghĩ đó cũng là vũng lầy của bản thân mình. Sự mềm lòng giống như lớp bùn nhão, người ta trượt vào từ từ lún xuống mà không cảm giác đau đớn gì nhiều. Cho tới lúc người ta ngạt thở.
Giờ thì tôi cần không khí để thở. 
Nên tôi 1 mình :).

Đểm qua tôi ngồi với V. ở Shri. Shri trong tiếng Phạn có nghĩa là ánh sáng. Từ tầng 23 nhìn xuống thành phố, muôn vàn những chớp đèn lấp lánh. Tôi nhấp vài ngụm cocktail rồi kể cho V. nghe về điều mà tôi đang đối mặt, không chối bỏ nữa. Chuyện này sau M., tôi chỉ có thể kể cho V.

Tôi nghe V. kể, và hiểu sâu thêm thật ra những con người như chúng tôi cần gì để mở cửa trái tim mình. Chúng tôi cần sự ngẫu hứng đúng lúc.

Thật đáng sợ khi nhận diện được điều mình cần và cũng nhận ra mong muốn đó rất khó khăn cho người khác. Cùng thời điểm đó tấu chung một khúc tiếu ngạo.

Thật đáng sợ khi những con người như chúng tôi, vốn không phán xét nhiều mà chỉ dựa vào thời điểm đó để phán xét. Tôi cần người vào đúng lúc đó, không phải trước, cũng không phải sau. Đúng lúc đó, người không ở đó, thì trước hay sau đã không còn quan trọng nữa. 

M. la tôi vì sự mềm lòng của tôi với D. M. bảo nếu tôi còn tiếp tục thế này thì M. thật sự thất vọng. 

Tôi nghĩ đó cũng là vũng lầy của bản thân mình. Sự mềm lòng giống như lớp bùn nhão, người ta trượt vào từ từ lún xuống mà không cảm giác đau đớn gì nhiều. Cho tới lúc người ta ngạt thở.

Giờ thì tôi cần không khí để thở. 

Nên tôi 1 mình :).

(via cozy-afternoon)

PAPER!Could it be more coincident than this? Có thể nào trùng hợp hơn thế này nữa hay không? 
Tôi rất thích những con đường dốc thế này. Lâu lâu đi trên đường ngẩng lên sẽ thấy hoa từ ban công của 1 căn nhà nào đó. Đó cũng là 1 lý do tôi muốn đến châu Âu.Đêm qua tôi ngồi với M., coi như là đêm cuối trước khi chúng tôi chia tay (và cũng chẳng biết bao giờ mới gặp lại). Tôi kể M. nghe về những giấc mơ gần đây, về suy nghĩ và nỗi hoang mang của mình. Sau khi nghe chuyện, M. nói 1 câu mà tôi đã biết, chỉ là lòng không biết đối diện với nó như thế nào.
Tôi lại nhớ 1 câu trong Reply 1997:
Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió, bởi vì lúc ấy chúng ta không biết câu trả lời là gì.Chúng ta không biết bản thân thực sự muốn cái gì.Ai thật lòng yêu chúng ta? Chúng ta thật lòng yêu ai?Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời.Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời.Bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt khi ít khi nhiều.Thế là mùa đông năm ấy, cả thế giới chỉ còn lại chia ly và từ biệt……
Tôi nên bình tâm lại :).

A Pity. We Were Such a Good Invention

misswallflower:

"They amputated
Your thighs off my hips.
As far as I’m concerned
They are all surgeons. All of them.

They dismantled us
Each from the other.
As far as I’m concerned
They are all engineers. All of them.

A pity. We were such a good
And loving invention.
An aeroplane made from a man and wife.
Wings and everything.
We hovered a little above the earth.

We even flew a little.”

- Yehuda Amichai

“My story isn’t sweet and harmonious like invented stories. It tastes of folly and bewilderment, of madness and dream, like the life of all people who no longer want to lie to themselves.”

—    Hermann Hesse (via youlooklikesomethingblooming)

(Source: stxxz.us, via youlooklikesomethingblooming)

http://annibaoboi.tumblr.com/post/74734337210/anh-noi-hy-vong-en-luc-ba-muoi-tuoi-se-khong-co

annibaoboi:

Anh nói, hy vọng đến lúc ba mươi tuổi, sẽ không cô độc như hiện tại. Suốt ngày một mình một bóng. Là nỗi cô độc thiếu thốn chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cô nói, em đang già đi, nhưng hiện tại vẫn cô độc như lúc hai mươi lăm tuổi. Cô độc và tuổi tác không có liên quan. Chỉ cần anh sống, thì sẽ cô độc.

Tôi và V. có lần nói cho nhau nghe về cảm giác “vô lý” của chúng tôi. Kiểu như bạn bè, người quan tâm thì nhiều thật, nhưng tới lúc cần nhất thì lại không kiếm ra ai. Và thế là bao nhiêu công lao hay cố gắng của người trước đó chúng tôi cũng không còn nhớ, đọng lại cũng chỉ là giờ đó khắc đó mình không có ai.
Tối nay D. kể cho tôi nghe về những vấn đề của anh. Tôi bảo anh có chuyện thì anh xả cho em nghe, em có chuyện thì em chẳng có ai để xả. D. bảo thì xả cho anh, nhưng không phải hôm nay, khi nào hết ốm.
Tôi cười bảo D., đó là lý do em không thể xả với anh. Em không để dành được. 
"Quen biết khắp thiên hạ
Trỉ kỷ có mấy ai?”
Phút cuối cùng của giấc ngủ vùi, tôi mơ thấy A. Trong giấc mơ tôi đang nói cười với anh bạn người Nga, thì tự dưng có ai quàng vai tôi, và kéo tôi đi thật nhanh. Tôi vẫn tưởng là anh bạn đó, cho tới khi quay lại. Là A. Đúng lúc chuông điện thoại reo và tôi tỉnh giấc.Thật buồn cười là mãi cho đến tận tuần này tôi vẫn luôn nghĩ lễ cưới của A. sẽ diễn ra trước VM. Nhưng thứ tự có vẻ như sẽ ngược lại. Tháng 5 này, VM cưới.
Lúc chúng tôi gặp nhau năm ngoái, A. nói thoáng qua với tôi về những lễ cưới của người xưa mà anh tham dự. Tôi cười bảo có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ được mời như anh đâu.
Giờ thì cả A., cả VM và tôi là những đường thẳng song song trong cuộc đời của nhau. Thi thoảng tôi vẫn có cái ý muốn gửi 1 đường link, 1 tin nhắn về các bộ film, bài hát, quyển sách cho họ. Kiểu như bạn biết sở thích của người đó và bạn nghĩ họ sẽ thích điều này, điều kia. Mà bạn không thể chia sẻ được nữa.Hôm coi “The Wolf of Wall Street” tôi nghĩ VM sẽ rất thích. Hôm nay coi “Her” tôi đã có ý muốn nhắn cho A. một cái tin, rằng “Anh coi đi, trời ạ, là đối thoại kinh điển đó.”
Trước khi J. về Mỹ, trong buổi cafe J. kể tôi nghe về những mối quan hệ vài tháng của anh. Anh bảo anh tìm kiếm không chỉ là một người vợ, người yêu, mà là một người tri kỷ. Một người có thể chia sẻ cuộc đời với anh, có thể hiểu anh. Nên khi anh thấy không có tương lai, thì anh ra đi.
Tôi nghĩ mình cũng thuộc dạng đó. Tôi không yêu được người không hiểu tôi, hay tôi không tìm thấy tiếng nói chung. Những người đàn ông tôi yêu/thương/có cảm tình lúc nào tôi cũng tìm được sự giao nhau giữa tâm hồn tôi và họ. Ít hay nhiều.
Lúc nào tôi cũng nghĩ, tìm một người yêu và lo lắng cho nhau không khó, nhưng tìm ra soulmate thì là đốt đuốc đi tìm khắp thế gian :). 

Phút cuối cùng của giấc ngủ vùi, tôi mơ thấy A. Trong giấc mơ tôi đang nói cười với anh bạn người Nga, thì tự dưng có ai quàng vai tôi, và kéo tôi đi thật nhanh. Tôi vẫn tưởng là anh bạn đó, cho tới khi quay lại. Là A. Đúng lúc chuông điện thoại reo và tôi tỉnh giấc.

Thật buồn cười là mãi cho đến tận tuần này tôi vẫn luôn nghĩ lễ cưới của A. sẽ diễn ra trước VM. Nhưng thứ tự có vẻ như sẽ ngược lại. Tháng 5 này, VM cưới.

Lúc chúng tôi gặp nhau năm ngoái, A. nói thoáng qua với tôi về những lễ cưới của người xưa mà anh tham dự. Tôi cười bảo có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ được mời như anh đâu.

Giờ thì cả A., cả VM và tôi là những đường thẳng song song trong cuộc đời của nhau. Thi thoảng tôi vẫn có cái ý muốn gửi 1 đường link, 1 tin nhắn về các bộ film, bài hát, quyển sách cho họ. Kiểu như bạn biết sở thích của người đó và bạn nghĩ họ sẽ thích điều này, điều kia. Mà bạn không thể chia sẻ được nữa.

Hôm coi “The Wolf of Wall Street” tôi nghĩ VM sẽ rất thích. Hôm nay coi “Her” tôi đã có ý muốn nhắn cho A. một cái tin, rằng “Anh coi đi, trời ạ, là đối thoại kinh điển đó.”

Trước khi J. về Mỹ, trong buổi cafe J. kể tôi nghe về những mối quan hệ vài tháng của anh. Anh bảo anh tìm kiếm không chỉ là một người vợ, người yêu, mà là một người tri kỷ. Một người có thể chia sẻ cuộc đời với anh, có thể hiểu anh. Nên khi anh thấy không có tương lai, thì anh ra đi.

Tôi nghĩ mình cũng thuộc dạng đó. Tôi không yêu được người không hiểu tôi, hay tôi không tìm thấy tiếng nói chung. Những người đàn ông tôi yêu/thương/có cảm tình lúc nào tôi cũng tìm được sự giao nhau giữa tâm hồn tôi và họ. Ít hay nhiều.

Lúc nào tôi cũng nghĩ, tìm một người yêu và lo lắng cho nhau không khó, nhưng tìm ra soulmate thì là đốt đuốc đi tìm khắp thế gian :). 

(via misswallflower)

Nghĩ mãi không biết nên viết ở đâu, cuối cùng quyết định chọn viết ở đây. Nếu quan tâm về đời sống của nhau còn đủ, thì anh sẽ đọc được những dòng này. Cô tin vậy :).Ngày hôm nay là ngày vui nhỏ (trước ngày vui lớn) của anh. Cái ngày cô biết tin, cô thấy bất ngờ vì nó nhanh hơn cô nghĩ. Cô gọi cho M. và nước mắt chảy dài theo 1 lẽ tự nhiên. Dĩ nhiên là phải có chút gợn sóng trong lòng. Nhưng hôm nay, nhìn tấm hình bạn post lên, cô đã mỉm cười. Vì thật tâm cô mong anh hạnh phúc :). Anh đã từng là vùng trời đẹp đẽ và bình yên của cô. Đã cùng cô đi một đoạn đường tuổi trẻ hoa mộng và không tính toan. Tuổi thanh xuân của cô, nhờ có anh mà đã lấp lánh sắc màu. Cảm ơn anh.
Hạnh phúc và viên mãn nhé, VM :).
BB
Back to my old weirdo self :). Em trở về đúng nghĩa trái tim em :-).
Một bữa cafe với V., V. bảo cô là người làm hư đàn ông, ở chỗ cô không phán xét, nên họ cảm thấy thoải mái với cô, và dẫn đến thoải mái làm cô tổn thương. Nói với V. biết làm sao được, vì cô không muốn phán xét nhiều, vì cô rốt cuộc thà là người phụ chứ không phụ người được.
D. một bữa nhắn cho cô, rằng D. thích mùi nước hoa cô xài. Cô đọc tin mà lòng buồn miên man. Nội tâm con người bao giờ cũng là thứ khó nắm bắt. Không thể nói với D. rằng đừng nhắn những tin kiểu như vậy, vì như thế là cô vô lý. Tổn thương đã quá đủ rồi.
LM nhắn tin lại cho cô sáng nay, và cô chới với. Những người đàn ông, họ cười khi cô nói: “Đừng tốt với em làm gì, vì sẽ bỏ em mà đi.” Họ cười vì lúc đó họ thấy điều đó là không thể xảy ra. Và khi chuyện xảy ra thì cũng chỉ có mình cô thấy, vì cũng còn mình cô ở đây. Họ đi thì cứ đi.
Đến, cô không cản nổi. Đi, cô cũng chẳng giữ được.
Thế là cô cứ nhoẻn miệng mà cười.
Tối T7, cô nằm nhà. Không kiếm ra được bất kỳ một ai trong danh bạ để rủ đi đâu đó. Chỉ biết gọi cho M. và nhắn bh vài cái tin. Cô nói với M. rằng “Lúc nào cũng vậy, những lúc cô cần người nhất thì tuyệt nhiên không có ai. Không có một ai.” Những tin nhắn thường ngày cũng không có, những dòng chat vô thưởng vô phạt cũng không. Cô nói với M. cô quen rồi, nhưng dù quen vẫn chạnh lòng. 
Mà không sao, hoàn cảnh không đổi được thì cô tự đổi mình. Cô ra phố, mua 1 bịch bánh tráng trộn, 1 dĩa bò khô vắt chanh và uống 1 lon Ken. Bây giờ cô coi tiếp film và sẽ chìm vào giấc ngủ.
Thế gian này nếu không vươn tay ra, thì ai sẽ nắm lấy mình :)? Có phải cô cố chấp quá không?
J. nhắn tin cho cô ngày hôm qua. Anh hẹn cafe. Gặp anh hôm nay, anh báo mai anh bay. Cô hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Kế hoạch luôn có thể thay đổi. Cuộc sống vốn dĩ đầy ắp bất ngờ.
Hai anh em nói chuyện với nhau ngắn ngủi trong vòng 1 tiếng. Và anh nói 1 câu làm cô sững người: “Anh nghĩ em nên trở lại. Anh nghĩ em thuộc về nơi đó.” Cô nói với anh, anh là người thứ hai trong vài tháng gần đây bảo với cô như vậy. Chị cũng nói như thế.
Cô chạy xe về lòng miên man. Chị bảo đừng trì hoãn bất cứ điều gì trong đời. Công việc, học hành, tình yêu. Sức ì của cô quá lớn. Bây giờ có thể hơi muộn màng, nhưng cô nghĩ thông rồi. Không thể lửng lở mãi. Mục tiêu của cô đã rõ ràng.
Cô phải làm thôi.

J. nhắn tin cho cô ngày hôm qua. Anh hẹn cafe. Gặp anh hôm nay, anh báo mai anh bay. Cô hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Kế hoạch luôn có thể thay đổi. Cuộc sống vốn dĩ đầy ắp bất ngờ.

Hai anh em nói chuyện với nhau ngắn ngủi trong vòng 1 tiếng. Và anh nói 1 câu làm cô sững người: “Anh nghĩ em nên trở lại. Anh nghĩ em thuộc về nơi đó.” Cô nói với anh, anh là người thứ hai trong vài tháng gần đây bảo với cô như vậy. Chị cũng nói như thế.

Cô chạy xe về lòng miên man. Chị bảo đừng trì hoãn bất cứ điều gì trong đời. Công việc, học hành, tình yêu. Sức ì của cô quá lớn. Bây giờ có thể hơi muộn màng, nhưng cô nghĩ thông rồi. Không thể lửng lở mãi. Mục tiêu của cô đã rõ ràng.

Cô phải làm thôi.

(Source: noblogjustinspiration)

annibaoboi:

Có lần tôi nhận được câu hỏi, có phải những người đọc An Ni Bảo Bối đều rất buồn không. Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu, nói tôi không biết. Nhưng những người buồn mà tôi biết, có xu hướng tìm đến An Ni. Nói ngay bản thân, tôi rất ít khi chạm tới An. Fan page để lâu ngày cũng ít khi đụng tới, thường bám bụi dăm bữa nửa tháng mới cập nhật vài câu ngăn ngắn. Chính xác thì chúng tôi vẫn sống rất nhiều ngoài kia, chỉ khi buồn quá mới lần tìm người bạn cũ, luôn ở đó đợi chờ lắng nghe tâm tình và ủi an chúng tôi. Người bạn đó có khi nằm ngay ngắn trên giá gỗ, có khi im lìm dưới chiếc gối bông mềm.
Sách của An xuất bản ở Việt Nam cũng chỉ có 2 quyển. Hoa Bên Bờ và Đảo Tường Vy. Nhân ngày cuối năm, chúng tôi ngồi lại với nhau quyết định sẽ dành tặng một cuốn Đảo Tường Vy cho người bạn nào có đủ đầy nhân duyên nhất.
Cách thức lựa chọn của chúng tôi rất đơn giản. Các bạn hãy reblog lại bài viết này kèm với một con số và trích đoạn của An mà bạn yêu thích nhất. Thời gian bắt đầu từ 01/01/2014 đến 15/01/2014. Sau đó, chúng tôi sẽ trà nước với nhau để chọn ra ngẫu nhiên một bạn. Người được chọn vui lòng cung cấp thông tin cá nhân để chúng tôi có thể chuyển quà đến bạn (qua đường bưu điện).
Chúc mọi người một năm mới thật yên an và hạnh phúc.
- Admin fan page An Ni Bảo Bối - 
Nguồn ảnh: Sun Smile

[8]
"Trong tim em có thứ tình cảm chân thành, dũng cảm, dịu dàng, lâu dài đó không?
Có chứ.Nhưng chỉ không biết phải cho ai.Không có ai.”
 

annibaoboi:

Có lần tôi nhận được câu hỏi, có phải những người đọc An Ni Bảo Bối đều rất buồn không. Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu, nói tôi không biết. Nhưng những người buồn mà tôi biết, có xu hướng tìm đến An Ni. Nói ngay bản thân, tôi rất ít khi chạm tới An. Fan page để lâu ngày cũng ít khi đụng tới, thường bám bụi dăm bữa nửa tháng mới cập nhật vài câu ngăn ngắn. Chính xác thì chúng tôi vẫn sống rất nhiều ngoài kia, chỉ khi buồn quá mới lần tìm người bạn cũ, luôn ở đó đợi chờ lắng nghe tâm tình và ủi an chúng tôi. Người bạn đó có khi nằm ngay ngắn trên giá gỗ, có khi im lìm dưới chiếc gối bông mềm.

Sách của An xuất bản ở Việt Nam cũng chỉ có 2 quyển. Hoa Bên Bờ và Đảo Tường Vy. Nhân ngày cuối năm, chúng tôi ngồi lại với nhau quyết định sẽ dành tặng một cuốn Đảo Tường Vy cho người bạn nào có đủ đầy nhân duyên nhất.

Cách thức lựa chọn của chúng tôi rất đơn giản. Các bạn hãy reblog lại bài viết này kèm với một con số và trích đoạn của An mà bạn yêu thích nhất. Thời gian bắt đầu từ 01/01/2014 đến 15/01/2014. Sau đó, chúng tôi sẽ trà nước với nhau để chọn ra ngẫu nhiên một bạn. Người được chọn vui lòng cung cấp thông tin cá nhân để chúng tôi có thể chuyển quà đến bạn (qua đường bưu điện).

Chúc mọi người một năm mới thật yên an và hạnh phúc.

- Admin fan page An Ni Bảo Bối

Nguồn ảnh: Sun Smile

[8]

"Trong tim em có thứ tình cảm chân thành, dũng cảm, dịu dàng, lâu dài đó không?

Có chứ.
Nhưng chỉ không biết phải cho ai.
Không có ai.”