(via cozy-afternoon)
(via cozy-afternoon)
(Source: dirtyprettything, via s-t-0-l-e-n-i-m-a-g-e)
(via creampuff)
“Frankly my dear, I don’t give a damn.”
(Source: youtube.com)
John Green (via petalles)
(via trees-in-paris)
A HONG KONG WITHOUT SHOPPING
Tôi quyết định đặt tên cho những bài viết ngắn và album ảnh (sắp post) về Hong Kong là “Một Hong Kong không shopping”.
Nhắc tới Hong Kong ấn tượng đầu tiên người ta nghĩ đến là phim TVB, sau đó là “thiên đường shopping.” Nhưng tôi thì đã trải nghiệm một Hong Kong rất khác. Một Hong Kong không shopping, không phim TVB [chỉ có những địa danh trong phim TVB =))], không vội vã theo tour. Một Hong Kong với cuộc sống thường nhật, mưa nắng thất thường trong guồng quay hối hả của cuộc sống đô thị. Một Hong Kong hiện đại nhưng vẫn có những góc yên bình, nền nã thanh tao nép mình đâu đó chờ người có duyên tìm đến :).
CHƯƠNG 1: KHÁCH SẠN Ở HONG KONG (HK)
HK là 1 thành phố lớn ở châu Á, nên cũng tuân thủ theo quy luật của những nơi đất chật người đông là giá cả đắt đỏ. Nếu ví von một cách khôi hài thì ở HK người ta mua sắm đôi khi còn rẻ hơn là chi phí ăn uống và thuê nhà (chắc vì thế mà dân HK ai cũng mặc đồ rất thời trang hợp mốt). Kiểu như mua 1 cái váy đẹp thì bằng giá ăn 1 tô mỳ bình dân vậy đó mà :D.
Ở HK người ta xài HK dollar (HKD). Những mệnh giá nhỏ như 10cent, 20 cent, 1$, 2$, 5$ và cả 10$ thì dùng xu. Còn mệnh giá lớn 10$, 20$, 50$, 100$, 500$, 1000$ thì dùng tiền giấy. Có 1 điểm rất ngộ nghĩnh là thiết kế của tiền giấy HK tuỳ thuộc vào ngân hàng. Cùng 1 mệnh giá 20$ nhưng tờ tiền thuộc HSBC sẽ có hoa văn hình ảnh khác với tiền thuộc Standard Chartered Bank.
Tỷ giá tiền tệ: 1 HKD = 2710 VND, hoặc 1USD = khoảng 7.4 HKD
KHÁCH SẠN Ở HK: Như đã nói ở trên, HK là 1 thành phố đất chật người đông nên hầu hết mọi người đều sống ở các chung cư, đặc biệt là khu trung tâm HK. Phải nói là quy hoạch chung cư của HK khá tốt, vì nhìn toàn cảnh thì các toà nhà có chiều cao rất đều nhau, không lổm nhổm cao thấp như VN hay 1 số nước khác. Khu vành đai xa trung tâm như khu ven các vịnh biển thì có những villa, biệt thự của giới nhà giàu phóng tầm nhìn ra đại dương. Vì sao mình biết đây là khu dành cho giới nhà giàu? Đơn giản vì trong garage để xe toàn BMW, Ferrari, v.v… thì hỏi sao mà không giàu cho được.
Trở lại với chủ đề chính là khách sạn. Ở HK khách sạn rất đắt. Ngay cả những khách sạn chỉ tầm 2,3 sao cũng đã có giá mắc hơn các nơi khác. 1 khách sạn 3 sao có giá trung bình 150USD/đêm. Bởi vậy mình không khuyến khích các bạn đi du lịch bụi ở khách sạn, trừ phi kinh phí cho chuyến đi của bạn dồi dào.
Vậy nếu không ở khách sạn thì ở đâu? Bạn có thể ở hostel (nôm na là nhà nghỉ bình dân). Hostel thường có những phòng lớn ở tập thể 4,6,8,10 người mà bạn có thể thuê 1 giường (nếu đi 1 mình) với giá khoảng 25-30USD/đêm. Còn nếu đi 2 mình thì lựa chọn tốt hơn là 1 phòng riêng biệt tầm 50 – 60USD/đêm. Tính ra chi phí đầu người thì cũng như ở tập thể, nhưng được cái riêng tư tránh phiền phức (nhất là khoản tắm rửa). Lưu ý là phòng ở HK không lớn, nên đừng kỳ vọng quá vào diện tích cũng như tiện nghi trong phòng. Thật ra bạn cũng sẽ không ở trong phòng là bao nên chỉ cần sạch sẽ và có đủ các nhu cầu ngủ + vệ sinh căn bản là được rồi .
Ở HK các hostel thường nằm trên các tầng lầu trong các khu chung cư (building), vì vậy bạn nên nhớ tên của building (thay vì tên hostel) để kiếm cho dễ. HK có những khu hostel chính cho khách du lịch ở Mongkok, Kowloon (Cửu Long), Tsimsatsui (TST – Chiếm Xá Chuỗi gì đó trong phim TVB), Causeway Bay (vịnh Đồng La), và 1 số khu khác. HK cũng không lớn nên nếu bạn ở 1 trong những khu hostel này thì vẫn có thể dễ dàng đi thăm các thắng cảnh ở những địa điểm khác. Mongkok, TST, Causeway Bay đều là những khu shopping nổi tiếng nên nếu bạn ở những chỗ này thì thoả sức mà shopping.
Đây là trang chuyên về hostel để bạn tham khảo giá và đặt phòng qua mạng ở HK: www.hostelworld.com
Bạn cũng thể lên agoda.com để đặt phòng, nhưng agoda bao gồm cả khách sạn nên hơi bị lộn xộn, không chuyên về hostel như trang ở trên.
****Review về hostel Kingston Inn mà mình thuê phòng ở khu Causeway Bay: Sau khi đắn đo cân nhắc giữa các khu thì quyết định thuê hostel ở Causeway Bay bên HK Island. Trước lúc đi thì cũng lo lắng không biết cái hostel nó có post hình lừa tình hay không, nhưng tới nơi thì thấy phòng ốc ok, giường nệm sạch sẽ, không quá cũ, toa-lét nhà tắm cũng sạch, có cung cấp khăn tắm mới mỗi ngày, không tốn tiền khi để hành lý trong phòng (cái này là 1 điểm +, tại vì có những hostel khác bạn phải tốn tiền thuê khăn tắm và tiền để được để hành lý trong phòng).
Phòng mình đang nói đến là loại phòng private dành cho 2 người, còn về phần phòng tập thể thì không có nhận xét gì tại không có ở. 1 điểm nữa là phòng mình ở thì không có tủ lạnh, chỉ có 1 cái tủ lạnh ở bên ngoài gần quầy tiếp tân. Microwave, bình nước nóng cũng để ở bên ngoài để cho bạn sử dụng.
Về phần địa điểm thì hostel này cũng rất tốt, nằm ngay trong khu mua sắm lớn ở Causeway Bay, đi bộ khoảng 2-3 phút là đã ra đến trạm MTR (xe điện ngầm).
Định viết tiếp về ăn uống và di chuyển nhưng thấy bài này khá dài rồi, nên hẹn mọi người trong bài viết tới nhé ;).
Hoàn Thành
P.S: Hình chụp thiệt 2 cái giường trong phòng mình ở.
Chuyến đi Hong Kong của tôi vừa rồi lại là 1 chuyến đi ngẫu hứng (như vô vàn những chuyến đi khác). Từ lúc quyết định, lên kế hoạch đến lúc xách balô lên vai và đi chỉ vỏn vẹn trong vòng 2 tuần. Cũng phải cảm ơn sự thúc giục “gào thét” ngày qua ngày của 2 cô về việc tôi nên đi nghỉ phép [“Thanh, you should take a break”, “Thanh, when do you think you will have vacation leave?” :))] mà tôi đã có được 1 kỳ nghỉ “bụi bặm” đáng nhớ. Và tất cả đều mở đầu bằng việc XIN VISA =)).
PROLOGUE: VISA HONGKONG, DỄ HAY KHÓ?
2 tuần trước chuyến đi, tôi gọi điện lên công ty du lịch TST nhờ làm giùm visa cũng như đặt vé máy bay đi Hong Kong. Sau 1 hồi email qua lại với anh sale executive thì cũng chốt được thời gian đi là 13/7 - 17/7. Hãng máy bay là Cathay Pacific, với giá là 361$ khứ hồi. Phí làm visa là 70$.
Cũng nghe nhiều người hù doạ là đi Hong Kong tự túc thì xin visa rất khó nên cũng nơm nớp lo sợ, tuy vậy vẫn bấm bụng mà làm liều chuẩn bị các giấy tờ theo yêu cầu (các bạn muốn xin visa Hong Kong ghi nhớ nhé): 1 tấm ảnh 3x4, passport còn hạn ít nhất 6 tháng, giấy xác nhận nghỉ phép và thu nhập (ai là học sinh sinh viên thì photo thẻ học sinh sinh viên), bản photo không cần công chứng CMND, và nếu có sổ tiết kiệm đứng tên mình thì nộp luôn.
Thứ bảy cuối tuần, hớn hở cầm tất cả các giấy tờ + tiền cọc để làm thủ tục. Anh nhận hồ sơ bảo visa Hong Kong mất khoảng 5 ngày là có, nhưng vé máy bay thì phải lấy trước mới rẻ. Dân chơi không sợ mưa rơi, kêu lấy vé máy bay trước luôn (mặc dù trong lòng cực kỳ run rẩy rủi vì không xin được visa là mất 100$ tiền bỏ vé)
Thứ 2, đang đi làm nhận được điện thoại: “Em ơi, em scan giấy khai sinh lên giùm anh được không, bên lãnh sự quán họ cần em ạ?” “Anh ơi em đang đi làm đào đâu ra giấy khai sinh?” “Em nhờ ai ở nhà được không, để anh đưa cho họ trong chiều nay.” “Dạ, để em ráng.” Thế là tức tốc kêu con em scan giấy khai sinh gửi email. Reng, có điện thoại: “Em ơi chắc không cần gấp đâu em, mai em gửi email cho anh cũng được. Mình cũng còn hơn cả tuần nữa mà.” S#$##@!(&(*#@
Thứ 3, đang đi làm nhận được điện thoại: “Em ơi, em chưa xuất vé máy bay à?” “Dạ là sao anh?” “Hôm bữa bên anh book giữ chỗ cho em thôi, có nói em là phải xuất vé trước tháng 7 ấy. Thứ 7 em lên trễ quá, trưa rồi nên họ không cho xuất vé giá đó nữa.” “Anh ơi em tưởng là vé đã xuất trước rồi em chỉ đem tiền trả sau, chứ nếu em MÀ BIẾT CẦN PHẢI ĐEM TIỀN MỚI XUẤT VÉ THÌ EM ĐEM TRƯỚC RỒI ANH Ạ!” “… Ok em, để bên anh xem có cách nào không rồi báo em nha. À, em cho anh địa chỉ khách sạn em ở luôn nha.” Vậy là phải gọi điện giật ngược con em lên mạng quăng đại cái khách sạn nào cũng dự định ở mà chưa có book cho xong =)).
Thứ 4, một ngày mưa tầm tã, chạy xe về nhà ướt như chuột lột. Mở áo mưa ra cầm điện thoại lên thì thấy 6 cuộc gọi nhỡ. Gọi lại. “Em ơi sao nãy lãnh sự quán gọi cho em mà em không bắt máy? Họ gọi điện để xác nhận số điện thoại, em bắt máy thì cơ hội có visa cao hơn, còn giờ thì hên xui rồi em ạ.” Sau 3s đứng hình, hít 1 hợi dài rồi cất giọng: “Anh ơi nãy em đi ngoài đường từ chỗ làm về, trời nó mưa như trút nước làm sao em lấy điện thoại ra nghe được. Mà em coi lại thì chỉ toàn là cuộc gọi nhỡ của anh, CHỨ KHÔNG HỀ CÓ CUỘC GỌI NHỠ TỪ SỐ MÁY LẠ NÀO KHÁC.” “Vậy à, vậy để anh hỏi lại xem sao.” $#(*$&#@(*$&#@(
Sáng thứ 6, gọi điện hỏi visa có chưa. “Em ơi, bên lãnh sự quán họ bảo hôm bữa em không bắt máy nên họ treo hồ sơ xin visa của em rồi. Chiều họ mới xem xét lại.” $#(@#*)#($*
Quay sang 2 cô điềm tĩnh nói: “Có khi tuần sau em lên núi tu để nghỉ phép chứ không phải đi Hong Kong đâu 2 cô ạ =)).”
Chiều thứ 6, điện thoại reng. Hờ hững bắt máy. “Em ơi, có visa rồi nhé. Giờ xuất vé máy bay cho em nha.” “… Anh vẫn chưa xuất bữa giờ hả anh?” “Ừ, tại chưa có visa công ty đâu có dám xuất em. Nhưng mà nè, mình đi VN Airlines đi, rẻ hơn, có 316$ à. Chiều nay em đem tiền xuống trước 5h30 cho anh được không?” Đồng hồ chỉ gần 4h. “Anh ơi anh xuất vé luôn giùm em rồi mai em đem tiền sớm lên cho anh được không, giờ em có việc rồi.” “… (đi đâu đó khoảng 5 phút) Em ơi, anh hỏi sếp rồi, ok bên anh sẽ xuất vé cho em. Sáng mai em đem tiền lên sớm giùm anh nha!” “Dạ.”
Sáng thứ 7, sau khi quăng 1 cục tiền ra, đã cầm trong tay passport có visa và vé máy bay.
TO BE CONTINUED
Hoàn Thành

P.S: Nên mở “Giấc mơ mùa thu” trước khi đọc những dòng ngắn gọn dưới đây.
Gần 3 năm qua tôi ít nói về tình yêu. Hình như trong tôi đã qua rồi cái thời tình yêu cuộn trào mãnh liệt đầy xốc nổi như sóng xô bờ của tuổi trẻ (dù bây giờ tôi vẫn chưa gọi là già).
Đã qua rồi cái thời khóc cười ngô nghê và khờ dại, yêu ai, thích ai chỉ muốn hét toáng lên cho cả thế giới biết.
Đã qua rồi cái thời tỉ mỉ ghi lại từng ký ức của yêu thương vì sợ mình sẽ quên, sợ thời gian sẽ xoá nhoà tất cả.
Có một sự thật là tôi luôn nâng niu gìn giữ những kỷ vật. Và cũng có một sự thật khác là tôi ít khi nào lần giở xem lại những kỷ vật đó, ít khi nào có thể đối mặt một cách bình thản với những yêu thương mình đã được nhận.
Còn tới một lúc nào đó, mở ra một tấm thiệp, đọc một lèo những tin nhắn cũ, đi ngoài đường gật đầu nhoẻn miệng cười thật tươi mà tâm nhẹ như không thì với tôi (và cả với người) thật sự là một điều đáng buồn. Bởi khi tôi có thể làm được vậy, thì giữa chúng ta đã chẳng còn gì nữa.
Từ tình yêu mà thành hư không, quả thật là một chặng đường quá dài.
Nên bất giác rùng mình, bởi không biết từ đây đến cuối đời sẽ phải trải qua bao nhiêu lần như thế nữa?
Hoàn Thành
Những bức ảnh như thế này nhắc mình nhớ tại sao mình cần tiền. Tiền chính là công cụ giúp mình có thể biến khung cảnh trong những bức ảnh thành ký ức thật của cuộc đời.
Hoàn Thành
(via iliketowritethings)
Nàng nghĩ tiếng Anh đôi lúc thiệt tiện dụng trong việc che giấu cảm xúc, và chắc không còn tiếng nào tuyệt hơn trong việc bày tỏ yêu thương bằng tiếng Việt (ờ, mà nàng cũng chỉ biết có 2 thứ tiếng đó thôi!)
Ví như câu “Thank you for loving me” thì tiếng Anh dùng cho tất cả, còn tiếng Việt thì “you” với “me” nhiều vô số kể. “Cảm ơn mẹ đã yêu con”, “Cảm ơn anh đã yêu em”, “Cảm ơn mày đã yêu tao”, “Cảm ơn bạn đã yêu tui”, vâng vâng và vâng vâng. Trong tình yêu đôi lứa, nàng thích dịch câu tiếng Anh ở trên sang tiếng Việt giống tên 1 vở kịch chưa-coi-nhưng-cực-thích-tựa-đề: “Cảm ơn mình đã yêu em” :).
Trời ơi lần đầu nàng nghe cụm từ đó nàng đã lặng người, vì câu nói nhẹ tựa lông hồng mà có sức nặng ngàn cân. Không nhẹ sao được khi đó là câu được phát ra từ người đầu ấp tay gối với mình qua bao năm tháng, bằng cái giọng trìu mến cùng mình vươt qua bao đắng cay ngọt bùi. Không nặng sao được 6 từ đó đã gói cả tấm chân tình của một đời, 1 niềm hạnh phúc có sức lan toả mãnh liệt, làm người nghe xúc động tâm can.
Nàng nhớ lại những cụ già chầm chậm nắm tay nhau trên phố. Với nàng đó luôn là hình ảnh đẹp đẽ nhất trong tình yêu. Nàng nhìn 2 bàn tay gân guốc đầy những nếp nhăn, những chấm đồi mồi lồng vào nhau mà chỉ muốn chảy nước mắt. Và nàng đã thật sự thấy mắt cay cay khi tự mình lồng tiếng cho khung cảnh đó bằng câu : “Cảm ơn mình đã yêu em.”
Lúc đó, nàng thật sự cảm thấy tiền bạc, danh vọng, quyền lực nhiều đến đâu cũng chẳng thể nào sánh được với khung cảnh đó. Với nàng, những con người đó thiệt sự đã sống một cuộc đời “giàu có” và “đáng ghen tị” làm sao :).
Hoàn Thành
Tối nay đi gặp bạn về, tôi chạy xe trên đường và nghĩ mông lung (hên là chưa tông ai). Nói là nghĩ mông lung nhưng thật sự chủ yếu là nghĩ về bản thân. Chẳng biết bạn bè mình đã thành những người lớn hay chưa, nhưng càng nghĩ lại càng thấy bản thân bao lâu rồi vẫn chỉ là 1 “đứa trẻ to xác” cứ giương mắt ngơ ngác nhìn cuộc đời đầy lạ lẫm này.
Chẳng biết là may hay rủi khi mà tới tận bây giờ cuộc đời vẫn chưa lấy lại sự ưu ái dành cho tôi, vẫn chưa giáng bão táp khủng khiếp xuống “đứa trẻ to xác”. Và chắc vì thế nên vẫn chưa lớn và cứng cáp nổi.
Thời gian trôi qua, cứ ngỡ bản thân đã thực tế và trần trụi hơn, nhưng nhìn quanh thì hình như tôi vẫn còn “trong trẻo” và “ngu ngơ” lắm, vẫn còn nhìn đời bằng con mắt màu hồng lắm.
Mà thôi, cứ nghĩ chuyện đó là 1 diễm phúc không mấy ai có được cho nó lạc quan vậy ;).
Hoàn Thành
P.S: Mỗi lần nghe nhạc là cứ muốn viết. Lần này là “Dance me to the end of love” :).
(Source: youtube.com)
Một trong những câu nói yêu thích của tôi là: “Người ta có 3 cuộc đời. Một cuộc đời công khai, một cuộc đời riêng tư, và một cuộc đời bí mật.”
Bầu trời cao rộng này chắc giống như Facebook của tôi, là một cuộc đời công khai ai ai nhìn vào cũng thấy.
Những đám mây mù mờ kia có lẽ là blog này, nơi tôi dành cho mình một góc riêng tĩnh lặng
Cuối cùng là biển xanh sâu thẳm, như 1 blog tôi đặt tên theo 1 truyện ngắn yêu thích của NNTư. Là nơi tôi gào thét theo những con sóng bạc đầu hỉ, nộ, ái, ố của lòng mình.
Là cuộc đời bí mật của tôi, có lẽ.
Hoàn Thành
(via lovetexts)
“A family seems exactly like an archipelago.
All part of the same whole, but still separate and alone.
And always drifting slowly apart.”
“Một gia đình có lẽ giống như một quần đảo. Mỗi người là một mảnh của tổng thể, nhưng vẫn riêng biệt và một mình. Và luôn chầm chậm trôi xa nhau ra.”
[trích “The Descendants”]
Đôi khi tôi nghĩ gia đình của mình cũng giống như thế này. Ba con người sống chung một mái nhà, nhưng sự giao nhau lại quá đỗi hiếm hoi. Điều này làm tôi bất giác thấy cô đơn.
Rồi tôi nhận ra thế giới của mình cũng giống như thế. Những mối quan hệ bạn bè chồng chéo, cả một danh sách trong máy điện thoại, nhưng thỉnh thoảng cần 1 người đi loanh quanh hay gửi 1 tin nhắn vu vơ nào đó thì lại không tìm ra được.
“Người thấy vậy mà xa…”
Hoàn Thành