Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống

https://www.youtube.com/watch?v=8hOwLap5Je8

"Sometimes I believe in fate,
But the chances we create,
Always seem to ring more true.
You took a chance on loving me,
I took a chance on loving you.”

Đôi khi mình hay có những câu hỏi rất ngớ ngẩn và vẩn vơ, đại loại rằng người ta có cảm giác gì khi nhìn mình từ phía sau? Vì dù có ốm cách mấy thì cũng không thuộc dạng “mình hạc xương mai”, hay như xương quai xanh sờ vào gân guốc là vậy chớ mà chẳng bao giờ xuất hiện trong hình. Kiểu như bản thân tự đánh giá không phải dạng nhìn mong manh yếu đuối trong gió để khiến người đối diện có sự thôi thúc cần phải che chở, bảo bọc.

Thế mà sáng nay đi bộ lên đồi, có bà cụ đi phía trên nhìn xuống thấy tự dưng nhắc mình mặc thêm áo khoác, vì trời âm u quá, mà con nhìn thật mỏng manh (You look so fragile dear!).

Chả nhớ là tại làm sao, có thể mình đã cần 1 cái ôm cho cảm giác thở phào vì chuyện mình lo lắng mấy tuần nay cuối cùng đã ổn. Có thể là tự dưng mình nhớ ngoại, nhớ nội, nhớ cố nên mình đã hỏi có thể ôm bà cụ được không và ôm bà 1 cái thật chặt khi bà đồng ý.

Cũng chả nhớ là tại làm sao khuya hôm qua mình khóc, do cùng cái chuyện làm mình căng thẳng tột độ, hay là nếu không phải là lần đầu tiên trong đời thì cũng là một lần trong số lần chưa vượt quá 1 bàn tay mình nhắn tin lúc 4h sáng mà có người nhắn lại liền sau khi tin nhắn được gửi đi.

Nên Th. à, có thể đứng lại.

Có thể đứng nhìn

một lúc lâu cũng được.

Th. à .

Hoàn Thành

“I have been bent and broken, but - I hope - into a better shape.”

—   Charles Dickens, Great Expectations (via misswallflower)
courtneywirthit:

i forgot i made this a few months ago and never shared it. it was part of a GIF story that i haven’t finished.
one day…!

courtneywirthit:

i forgot i made this a few months ago and never shared it. it was part of a GIF story that i haven’t finished.

one day…!

A. post lại trên FB. 1 câu quote và 1 tấm hình trong Midnight in Paris. Tôi sững người và rất muốn hỏi: “Tại sao?”

Kiểu như khi tất cả mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo, thì sẽ có 1 điều gì đó trật khỏi đường ray xảy ra. Không bao giờ nghĩ đến. Bất ngờ và chết người. Lúc nào cũng vậy.

Như sau 7 năm biết nhau, khi tôi bắt đầu không còn muốn nghĩ gì xa hơn ngoài 1 tình bạn, thì nhận được tin nhắn vào một đêm nọ làm thay đổi tất cả. Lằn ranh đã vượt qua, điều cấm kỵ cũng đã được thốt lên.

Không thể phủ nhận rằng A. luôn làm tôi muốn viết. Không thể phủ nhận sức nặng đáng kể  của A. trong cuộc đời mình dù có còn liên lạc gì hay không. 

thisgirlworld:

I definitely think daisies are my second favorite flower.

thisgirlworld:

I definitely think daisies are my second favorite flower.

(Source: meditationsinwonderland, via travelinmymind)

ana-rosa:

 

windywhistle:

Những chiếc va li tồi tàn của chúng tôi lại một lần nữa chất đống ngoài vỉa hè; con đường phía trước thậm chí còn dài hơn nữa. Nhưng có hề chi, con đường đi chính là cuộc sống.

– Jack Kerouac

beautiful-basque-country:

Hondarribia under the rain.

beautiful-basque-country:

Hondarribia under the rain.

(Source: pinterest.com, via travelinmymind)

“One day you’ll kiss someone and know those are the lips you want to kiss for the rest of your life.”

“Không có thứ gì tốt đẹp hơn tình ý chân thật. Cũng không có hành vi nào vui vẻ hơn trao ra mà chẳng có lòng đòi hỏi.”

—   Miên Không, An Ni Bảo Bối (via annibaoboi)

(Source: nichvlas, via prohibiti0n)