Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống

Yêu ai cũng được, thong thả là được.
Nhớ ai cũng được, tĩnh tại là được.

Hãy là 1 cá voi nhẹ nhàng trong nước.

Miley Cyrus - The Backyard Sessions - "Jolene"

                                           ”Jolene”

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
Oh, I’m begging of you please don’t take my man
Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
Please don’t take him even though you can

Your beauty is beyond compare
With flaming locks of auburn hair
With ivory skin and eyes of emerald green

Your smile is like a breath of spring
Your skin is soft like summer rain
And I can not compete with you, Jolene

And I can easily understand
How you could easily take my man
But you don’t know what he means to me, Jolene

He talks about you in his sleep
There’s nothing I can do to keep
From crying when he calls your name, Jolene, Jolene

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
Please don’t take him even though you can
Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
Please don’t take him even though you can

I had to have this talk with you
My happiness depends on you
And whatever you decide to do, Jolene

And you could have your choice of men
But I could never love again
He’s the only one for me, Jolene, Jolene

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
I’m begging of you please don’t take my man
Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
Please don’t take him even though you can
Jolene, Jolene

http://annibaoboi.tumblr.com/post/74734337210/anh-noi-hy-vong-en-luc-ba-muoi-tuoi-se-khong-co

annibaoboi:

Anh nói, hy vọng đến lúc ba mươi tuổi, sẽ không cô độc như hiện tại. Suốt ngày một mình một bóng. Là nỗi cô độc thiếu thốn chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cô nói, em đang già đi, nhưng hiện tại vẫn cô độc như lúc hai mươi lăm tuổi. Cô độc và tuổi tác không có liên quan. Chỉ cần anh sống, thì sẽ cô độc.

danielodowd:

fin

NỖI BUỒN THƯỢNG LƯU

"Con người, chỉ lớn lên trong chính nỗi cô đơn." (Trần Tiến) 

24/09/2014,

Gửi V.,

Đúng là có những ngày chỉ muốn biến mất. Như hôm nay. 

Cả một ngày bạn không nói gì với ai. Một ngày như những ngày thường nhật. Biến mất là chuyện hay nghĩ đến, nhưng bạn thật sự tồn tại trong đời những ai để mà nghĩ đến khái niệm đó?

Những ngày đến tháng, bạn cảm nhận rõ nỗi cô đơn đến từng đường nét. Không còn là hình ảnh mờ ảo chập chờn như khói, mà cuộn lại thành chân dung con người.

Bạn gửi 1 email đểm qua. Bạn trễ xe bus sáng nay sau khi đã chạy thục mạng mà không kịp, vì nó đến sớm 6 phút. Bạn đợi chuyến sau, và trễ học. Bạn vào học và thấy mình rất mệt. Bụng đau tới mức bạn phải ra khỏi lớp, nằm trên sofa và rồi nốc 2 viên thuốc giảm đau trước khi quay trở lại.

Về nhà, bạn ôm con D. vào lòng. Nhà không có ai. Bạn chỉ muốn ngủ. 

Bạn biết mình rồi sẽ ổn, như những lần cái nỗi buồn thượng lưu kiểu này ập đến. 

Nên Th. à, ngủ đi :).

Hoàn Thành

“I know you’re afraid, but being afraid is alright. Because didn’t anybody ever tell you? Fear is a superpower. Fear can make you faster and cleverer and stronger…It doesn’t matter if there is nothing under the bed or in the dark, so long as you know it’s OK to be afraid of it. So listen, if you listen to nothing else, listen to this: You’re always going to be afraid, even if you learn to hide it. Fear is like a companion, a constant companion — always there. But that’s OK because fear can bring us together. Fear can bring you home. I’m going to leave you something just so you always remember. Fear makes companions of us all.”

—   Clara Oswald, Doctor Who  (via misswallflower)

(Source: relaxabled, via prohibiti0n)

danielodowd:

allymorin

https://www.youtube.com/watch?v=8hOwLap5Je8

"Sometimes I believe in fate,
But the chances we create,
Always seem to ring more true.
You took a chance on loving me,
I took a chance on loving you.”

Đôi khi mình hay có những câu hỏi rất ngớ ngẩn và vẩn vơ, đại loại rằng người ta có cảm giác gì khi nhìn mình từ phía sau? Vì dù có ốm cách mấy thì cũng không thuộc dạng “mình hạc xương mai”, hay như xương quai xanh sờ vào gân guốc là vậy chớ mà chẳng bao giờ xuất hiện trong hình. Kiểu như bản thân tự đánh giá không phải dạng nhìn mong manh yếu đuối trong gió để khiến người đối diện có sự thôi thúc cần phải che chở, bảo bọc.

Thế mà sáng nay đi bộ lên đồi, có bà cụ đi phía trên nhìn xuống thấy tự dưng nhắc mình mặc thêm áo khoác, vì trời âm u quá, mà con nhìn thật mỏng manh (You look so fragile dear!).

Chả nhớ là tại làm sao, có thể mình đã cần 1 cái ôm cho cảm giác thở phào vì chuyện mình lo lắng mấy tuần nay cuối cùng đã ổn. Có thể là tự dưng mình nhớ ngoại, nhớ nội, nhớ cố nên mình đã hỏi có thể ôm bà cụ được không và ôm bà 1 cái thật chặt khi bà đồng ý.

Cũng chả nhớ là tại làm sao khuya hôm qua mình khóc, do cùng cái chuyện làm mình căng thẳng tột độ, hay là nếu không phải là lần đầu tiên trong đời thì cũng là một lần trong số lần chưa vượt quá 1 bàn tay mình nhắn tin lúc 4h sáng mà có người nhắn lại liền sau khi tin nhắn được gửi đi.

Nên Th. à, có thể đứng lại.

Có thể đứng nhìn

một lúc lâu cũng được.

Th. à .

Hoàn Thành

“I have been bent and broken, but - I hope - into a better shape.”

—   Charles Dickens, Great Expectations (via misswallflower)
courtneywirthit:

i forgot i made this a few months ago and never shared it. it was part of a GIF story that i haven’t finished.
one day…!

courtneywirthit:

i forgot i made this a few months ago and never shared it. it was part of a GIF story that i haven’t finished.

one day…!

A. post lại trên FB. 1 câu quote và 1 tấm hình trong Midnight in Paris. Tôi sững người và rất muốn hỏi: “Tại sao?”

Kiểu như khi tất cả mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo, thì sẽ có 1 điều gì đó trật khỏi đường ray xảy ra. Không bao giờ nghĩ đến. Bất ngờ và chết người. Lúc nào cũng vậy.

Như sau 7 năm biết nhau, khi tôi bắt đầu không còn muốn nghĩ gì xa hơn ngoài 1 tình bạn, thì nhận được tin nhắn vào một đêm nọ làm thay đổi tất cả. Lằn ranh đã vượt qua, điều cấm kỵ cũng đã được thốt lên.

Không thể phủ nhận rằng A. luôn làm tôi muốn viết. Không thể phủ nhận sức nặng đáng kể  của A. trong cuộc đời mình dù có còn liên lạc gì hay không.