Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống

“You have no responsibility to live up to what other people think you ought to accomplish. I have no responsibility to be like they expect me to be. It’s their mistake, not my failing.”

—   Richard P. Feynman (via youlooklikesomethingblooming)

(Source: pressured, via youlooklikesomethingblooming)

A LETTER

"Mỗi lần viết thư cho anh em đều có cảm xúc lẫn lộn. Và quá nhiều câu hỏi.

Có bao giờ anh nhớ một người nhiều tới mức nằm mơ ngủ cũng thường thấy người đó, nhưng tỉnh dậy thì lại tràn ngập cảm giác tội lỗi hay không?

Có bao giờ anh muốn gặp một người tới mức điên dại, nhưng mặt khác lại muốn chạy trốn cái suy nghĩ khát khao đó mãi mãi?

Anh sẽ làm gì nếu như anh biết rằng sớm thôi anh sẽ có cơ hội gặp lại người đó trong đời thật? Anh có ném ý nghĩ đó qua cửa sổ không, vì biết rằng xa cách vẫn là xa cách? Vài chục ngàn km hay vài ngàn km có khác gì nhau? Hay là anh vẫn sẽ nắm lấy cơ hội đó?

Có lẽ không phải là xa cách, mà nỗi sợ rằng anh sẽ yêu người đó nhiều hơn khi gặp lại.

Có lẽ anh sợ rằng anh sẽ nhận được câu trả lời “KHÔNG” nếu một ngày nào anh hỏi “Chúng ta gặp nhau được không?”

Hoặc có thể là em thật sự không biết phải làm gì.”

Chúng ta thường hay đánh đồng đàn ông nghĩ giống mình. Nhưng thật ra đàn ông họ suy nghĩ theo một cách hoàn toàn khác.
Đàn ông căn bản là đơn giản, không nghĩ ngợi nhiều.
Chúng ta khi yêu hay huyễn hoặc mình, rằng anh ấy bận nhiều việc nên không thể quan tâm nhiều tới mình. Sự thật là, mẹ tôi dạy, đàn ông nếu đủ yêu họ sẽ biết phải làm gì. Còn lại, tức là có tình cảm hay không, thì cũng chưa đủ tới mức đó.Phụ nữ chúng ta xét cho cùng vẫn là 1 giống cả tin và nhẹ dạ. Gọi 1 cú điện thoại, nghe anh ấy nói chuyện và thở phào, mà nhiều khi anh ấy đang ngồi đối diện với 1 người con gái khác, đang nắm tay cô ta cùng ăn 1 bữa bên vệ đường.Phụ nữ chúng ta, thường tin vào điều mình muốn tin, chứ không phải là sự thật.

“In life we all have an unspeakable secret, an irreversible regret, an unreachable dream and an unforgettable love.”

—   Diego Marchi (via youlooklikesomethingblooming)

(Source: julie911, via youlooklikesomethingblooming)

“Do you know what people really want? Everyone, I mean. Everybody in the world is thinking: I wish there was just one other person I could really talk to, who could really understand me, who’d be kind to me. That’s what people really want, if they’re telling the truth.”

—   Doris Lessing, The Golden Notebook (via misswallflower)

“It seemed funny to me that the sunset she saw from her patio and the one I saw from the back steps was the same one. Maybe the two different worlds we lived in weren’t so different. We saw the same sunset.”

—   S.E. Hinton, The Outsiders (via misswallflower)

“Millions of people have decided not to be sensitive. They have grown thick skins around themselves just to avoid being hurt by anybody. But it is at great cost. Nobody can hurt them, but nobody can make them happy either.”

Những ngày muộn phiền, buổi đêm tôi nhắm mắt thả lỏng nhìn xuyên suốt vào lòng mình. Tôi hình dung ra gương mặt một người, rõ ràng những đường nét. Tôi bắt đầu làm như vậy, vượt qua những nỗi sợ sệt, bỏ qua cả luân thường đạo lý, chỉ hình dung về một người với khối tình cuộn lại.Tôi cứ nằm như thế, để bóng đêm vẽ nên hình ảnh. Vẽ nên gương mặt anh hiền hoà.
Em nhớ anh.

Những ngày muộn phiền, buổi đêm tôi nhắm mắt thả lỏng nhìn xuyên suốt vào lòng mình. Tôi hình dung ra gương mặt một người, rõ ràng những đường nét. Tôi bắt đầu làm như vậy, vượt qua những nỗi sợ sệt, bỏ qua cả luân thường đạo lý, chỉ hình dung về một người với khối tình cuộn lại.

Tôi cứ nằm như thế, để bóng đêm vẽ nên hình ảnh. Vẽ nên gương mặt anh hiền hoà.

Em nhớ anh.

(Source: benrogerswpg, via llevzy)

Ch. gửi bài hát này lên timeline, và tôi sững sờ. Có những sự trùng hợp không ngờ. Bài hát vẫn ở đó, mỗi khi tôi vào FB của A. 

Sáng không kiềm chế được và đã gọi một cuộc điện thoại. Không hiểu sao tôi đã rất bình tĩnh nhẹ nhàng. 

Tất cả tôi cần là thời gian. Để những vết thương đóng mài lành lại, để có thể an nhiên mà nghĩ chỉ là một người nữa đi qua đời mình. 

Tôi luôn hoang đường vào thứ tình yêu vượt qua tất cả. Rằng nếu anh yêu em đủ nhiều, anh sẽ biết phải tìm em ở đâu, và chúng ta có thể bất chấp hết mọi điều.

Em chưa bao giờ nghĩ tình cảm của anh dành cho em là trò đùa. Chỉ là cuộc sống này không phải chỉ có tình yêu là đủ. Và 5 năm so với 3 tháng thì em không cần phải ném lên bàn cân cũng biết nó nghiêng về phía nào.

Những người đàn ông của em thường hay thiếu quyết đoán, nhưng thật sự tới lúc cần em biết họ cũng rất quyết đoán.

Chỉ là chưa bao giờ họ chọn em :).

http://www.youtube.com/watch?v=PBEXSiFzOfU

The Rest

misswallflower:

"You’ve tried the rest.
You’ve waited long enough.
Everything catches up with you.

And you’re too old,
or too young.
Or you don’t have the money

or you don’t have the time.
Maybe you’re shy, and maybe
you’re just afraid.

How often have you heard it,
have you promised
yourself…

thanhnhiainu:

Chúng ta đã bao lâu rồi chưa liên lạc với nhau? Có cảm giác cả đời này em sẽ chẳng thể gặp lại anh nữa. Có những chuyện, không nói ra coi như đó là một đoạn kết, nói ra rồi sẽ trở thành một vết sẹo. Có những bí mật không thể nói, liệu về sau có trở thành lý do khiến hai chúng ta mãi mãi không bao giờ có thể gặp lại nữa? Em cứ nghĩ, rất nhiều năm về sau, nếu như anh và em không còn liên lạc, thế nhưng một ngày, đứng giữa biển người, bỗng nhiên nhìn thấy đối phương, phải cần bao nhiêu dũng khí mới có thể nói ra một câu chào hỏi?


- Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa


thanhnhiainu:

Chúng ta đã bao lâu rồi chưa liên lạc với nhau? Có cảm giác cả đời này em sẽ chẳng thể gặp lại anh nữa. Có những chuyện, không nói ra coi như đó là một đoạn kết, nói ra rồi sẽ trở thành một vết sẹo. Có những bí mật không thể nói, liệu về sau có trở thành lý do khiến hai chúng ta mãi mãi không bao giờ có thể gặp lại nữa? Em cứ nghĩ, rất nhiều năm về sau, nếu như anh và em không còn liên lạc, thế nhưng một ngày, đứng giữa biển người, bỗng nhiên nhìn thấy đối phương, phải cần bao nhiêu dũng khí mới có thể nói ra một câu chào hỏi?



- Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa

Những ngày biếng lười, em như con mèo hen nằm cuộn mình trong chăn lãng quên thế giới. Em nói chuyện lại với A., trải qua những ngày Sài Gòn cạnh anh, và rời bỏ thế giới ảo. Người ta luôn có nhu cầu cần được kết nối, đó là lý do mà đôi khi em thấy mình chẳng làm gì nhưng vẫn mỗi ngày đều đặn dành nhiều giờ liền cho nơi đó.
Có khi không kiềm lòng nổi lại len lén ghé thăm những con người của ngày xưa. Những người lạ đã từng quen.
Có khi đi qua những gương mặt, những sự kiện và thấy A. nói đúng. Ghen tị, tủi hờn, muốn hơn thua với chính cả những con người thân thuộc, FB đôi khi làm người ta không muốn cũng nhen nhúm những ý nghĩ đó. 
Mỗi lần rời bỏ, lại thấy thế gian rộng lớn, thời gian dư dả thành một khối rỗng. Thấy mình tách biệt. 
Những lần cuộn tròn bên anh nghe anh kể chuyện đời, chuyện người, em thấy mình đúng nghĩa chỉ là 1 con bé đầy rẫy những rắc rối tự làm khổ mình. Anh từ từ mở lòng ra với em, em từ từ làm lòng mình sáng lên, bớt đi những góc tối. Thời gian của mình không còn nhiều, nhưng hãy thong thả. 
Dạo chơi nhân gian này cùng nhau lúc nào cũng dịu vợi :).

Những ngày biếng lười, em như con mèo hen nằm cuộn mình trong chăn lãng quên thế giới. Em nói chuyện lại với A., trải qua những ngày Sài Gòn cạnh anh, và rời bỏ thế giới ảo. Người ta luôn có nhu cầu cần được kết nối, đó là lý do mà đôi khi em thấy mình chẳng làm gì nhưng vẫn mỗi ngày đều đặn dành nhiều giờ liền cho nơi đó.

Có khi không kiềm lòng nổi lại len lén ghé thăm những con người của ngày xưa. Những người lạ đã từng quen.

Có khi đi qua những gương mặt, những sự kiện và thấy A. nói đúng. Ghen tị, tủi hờn, muốn hơn thua với chính cả những con người thân thuộc, FB đôi khi làm người ta không muốn cũng nhen nhúm những ý nghĩ đó. 

Mỗi lần rời bỏ, lại thấy thế gian rộng lớn, thời gian dư dả thành một khối rỗng. Thấy mình tách biệt. 

Những lần cuộn tròn bên anh nghe anh kể chuyện đời, chuyện người, em thấy mình đúng nghĩa chỉ là 1 con bé đầy rẫy những rắc rối tự làm khổ mình. Anh từ từ mở lòng ra với em, em từ từ làm lòng mình sáng lên, bớt đi những góc tối. Thời gian của mình không còn nhiều, nhưng hãy thong thả. 

Dạo chơi nhân gian này cùng nhau lúc nào cũng dịu vợi :).


(Source: hellanne, via iliketowritethings)

“She turned to me and whispered, don’t you just love it when you get so excited you forget to breathe? And the thought of her smiling eyes still makes me laugh.”

Tôi liên lại được với A. Chỉ một tin nhắn mà mãi tới hôm nay mới làm, vì cứ nghĩ để thời gian cho bạn. Haha nhiều khi thấy mình ngốc không tưởng.

Nhưng rồi lại nghĩ, cái gì cũng có lý do của nó. Mọi chuyện từ đây rồi sẽ tốt đẹp hơn.

I am so happy that she’s back. And he comes, tomorrow :).

So ready for April to come :).

“When I picture a perfect reader, I always picture a monster of courage and curiosity, also something supple, cunning, cautious, a born adventurer and discoverer.”

—   Friedrich Nietzsche (via youlooklikesomethingblooming)

(Source: stxxz.us, via youlooklikesomethingblooming)