Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống
Đêm qua phát hiện một việc “buồn cười” với V. và một lần nữa vỡ lẽ “Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra được.”
Nhìn bức hình này lại nhớ đến film “The Piano” mà lâu rồi chưa xem lại.  Nhưng có những cảnh phim mà mình không quên được, và giờ thì cứ lẩm nhẩm rằng “Hạnh phúc nào cũng cần phải được đánh đổi.”
Đọc “Ngày hoa hướng dương” của Nguyễn Thiên Ngân và cứ miên mải về ý nghĩ muốn viết. Từ xưa đến giờ, đọc và viết là 2 điều làm mình tập trung nhất. Và có lẽ vì bây giờ tâm tư quá xáo động nên lại thôi thúc viết để tĩnh tại trở lại.
Cơ mà giá như có thể viết giống ngày xưa, chỉ viết thôi mà chẳng đau đáu một điều gi. Chỉ viết và viết như dòng chảy không ngừng chứ không chấm đầu bút nhỏ giọt, vì sợ nhỡ ra chữ vô tình…
Hoàn Thành
11/03/2013

Đêm qua phát hiện một việc “buồn cười” với V. và một lần nữa vỡ lẽ “Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra được.”

Nhìn bức hình này lại nhớ đến film “The Piano” mà lâu rồi chưa xem lại.  Nhưng có những cảnh phim mà mình không quên được, và giờ thì cứ lẩm nhẩm rằng “Hạnh phúc nào cũng cần phải được đánh đổi.”

Đọc “Ngày hoa hướng dương” của Nguyễn Thiên Ngân và cứ miên mải về ý nghĩ muốn viết. Từ xưa đến giờ, đọc và viết là 2 điều làm mình tập trung nhất. Và có lẽ vì bây giờ tâm tư quá xáo động nên lại thôi thúc viết để tĩnh tại trở lại.

Cơ mà giá như có thể viết giống ngày xưa, chỉ viết thôi mà chẳng đau đáu một điều gi. Chỉ viết và viết như dòng chảy không ngừng chứ không chấm đầu bút nhỏ giọt, vì sợ nhỡ ra chữ vô tình…

Hoàn Thành

11/03/2013

(Source: Flickr / elainesplace, via llevzy)

“…We’re not broken just bent

And we can learn to love again.”

(Source: youtube.com)

(Source: cherrybam, via mystateofmind96)

Tự dưng chiều nay chạy xe ngược nắng trên con đường dài hun hút, tôi lại muốn viết những truyện ngắn.
Những truyện ngắn dựa trên những nhân vật có thực trong cuộc sống của mình, nhưng được hư cấu lại theo ý thích của bản thân. Rồi tôi lại sợ, dù hư cấu tới bao nhiêu, vẫn không thể thoát khỏi cái bóng quá lớn của sự thật. Và sẽ có người đau.
Giống như trong buổi cafe hôm nay, tôi muốn chụp rất nhiều hình, rốt cuộc cũng chỉ có thể chụp đàn cá đang bơi. 
Có lẽ, ít lâu nữa tôi mới có thể vẽ đàn cá bơi lên trời theo suy nghĩ của mình.
Hoàn Thành

Tự dưng chiều nay chạy xe ngược nắng trên con đường dài hun hút, tôi lại muốn viết những truyện ngắn.

Những truyện ngắn dựa trên những nhân vật có thực trong cuộc sống của mình, nhưng được hư cấu lại theo ý thích của bản thân. Rồi tôi lại sợ, dù hư cấu tới bao nhiêu, vẫn không thể thoát khỏi cái bóng quá lớn của sự thật. Và sẽ có người đau.

Giống như trong buổi cafe hôm nay, tôi muốn chụp rất nhiều hình, rốt cuộc cũng chỉ có thể chụp đàn cá đang bơi. 

Có lẽ, ít lâu nữa tôi mới có thể vẽ đàn cá bơi lên trời theo suy nghĩ của mình.

Hoàn Thành

(Source: trashyflowers, via mystateofmind96)

Strangers, again (by WongFuProductions)

Cái cách chúng ta theo đuổi cái đẹp chỉ ra chúng ta ở đẳng cấp nào. Không phải cứ có đủ tiền mua mùi hương này là ta có được mùi hương này. Nếu nhận ra nó không thuộc về ta, có dám từ bỏ không?

Hãy quẳng chai nước hoa mình yêu vào xó xa nhất, đó mới là người hiểu về mình và yêu nước hoa. Yêu có nghĩa là dám từ bỏ, để chai nước hoa đắt tiền không bị biến thành một thứ xoá mùi hôi. Bởi khi mùi hương đó không hợp với cơ thể mình, mùi hương chỉ còn đơn giản là một mùi thơm mà thôi, nó không còn cảm xúc trong đó nữa. Nó không còn năng lực gợi lên một cảm xúc nữa.

Vì thế, cũng phải thi thoảng tôi mới nhớ ra Ng., nhớ rằng chúng ta đã từng rất say mê những hình dáng chai yêu kiều trong veo, say mê cái vỏ chai nước hoa hơn cả thứ tinh dầu đượm thơm đắt tiền đựng trong nó.

Vì tôi đã từ bỏ Ng., từ lâu rồi, hy vọng Ng. hiểu rằng đó là một cách tôi chọn để yêu thương Ng.

Trang Hạ

“Có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi,
Mềm như em, và xao xác như em.”
[ST]

“Có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi,

Mềm như em, và xao xác như em.”

[ST]

Em biết cuộc sống là đi từ nỗi đau này đến nỗi đau khác, giống như bước trên những hòn đá để qua một bờ suối. Và mình phải đi qua rất nhiều con suối. Em chấp nhận những nỗi đau như một phần tất yếu của cuộc sống, thấy nó bình thường hơn. Em đo cuộc sống và sự trưởng thành của mình bằng chính những nỗi đau ấy.

Trong hành trình nếm trải nỗi đau để đến được bên kia thế giới, em đương nhiên luôn muốn tìm cho mình một bờ vai ấm áp để bấu víu, để nương tựa. Em thấy mình thực ra chỉ là một con bé yếu đuối và dễ bị tổn thương và vì vậy cũng đầy nước mắt (tất nhiên khóc mãi nước mắt cũng phải cạn). Mỗi lần bị ai đó bắt nạt, bị cuộc sống bon chen xô đẩy mà không thể làm gì, em ao ước mãnh liệt có một người để em chạy về núp sau lưng, một người lau những giọt nước mắt cho em, thấu hiểu em, an ủi em và bảo vệ em.

Nên em thực cần một người thương em như ruột thịt, như cánh tay, như đôi mắt của họ. Là cánh tay, là đôi mắt - dù có khuyết tật vẫn là thứ mình nâng niu, gìn giữ suốt cuộc đời.

Em luôn hình dung chồng em sẽ thương yêu em như vậy. Nên em bảo, chồng em phải là cha, là anh, là người tình, là người bạn, và đương nhiên cũng có thể tìm ở em hơi ấm và sức mạnh của người vợ, người bạn tri kỉ , thậm chí là người mẹ.

Sưu tầm

Even
After
All this time
The Sun never says to the Earth,

“You owe me.”

Look
What happens
With a love like that,
It lights the whole sky.

Hafiz (via larmoyante)

(Source: larmoyante, via trees-in-paris)

I think everything in life is art. What you do. How you dress. The way you love someone, and how you talk. Your smile and your personality. What you believe in, and all your dreams. The way you drink your tea. How you decorate your home. Or party. Your grocery list. The food you make. How your writing looks. And the way you feel.
Life is art.

Unknown  (via fawun)

(Source: larmoyante, via trees-in-paris)

Chúng ta hầu hết đều biết rằng mình đang bắt đầu 1 câu chuyện không kết thúc. Chúng ta chọn cách không kết thúc ngay từ đầu, chấp nhận hạnh phúc xen lẫn với đau khổ, bằng lòng với nước mắt song hành với nụ cười, đồng thuận với việc cứa đứt tay nhau và tự ngồi băng bó.

trích “Chọn một kết thúc” - Audio VH-GT kỳ 206