Hoàn Thành

Facebook của Nu: http://www.facebook.com/thanhnguyen218

Nặng lòng mà sống

God wants you to know that …

….you will get back to solving all the wrongs in a moment, - how about taking a moment to treasure what is right.”

(Source: forgottenships, via danielodowd)

virgo-man:

"Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi."
Cảm lạnh mùa hè | Vu Thiên Hâm

virgo-man:

"Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi."

Cảm lạnh mùa hè | Vu Thiên Hâm

(via gocnhotrongtim)

“Every now and then I would feel a violent stab of loneliness. The very water I drank, the very air I breathed, would feel like long, sharp needles. The pages of a book in my hands would take on the threatening metallic gleam of razor blades. I could hear the roots of loneliness creeping through me when the world was hushed at four o’clock in the morning.”

—    Haruki Murakami, The Wind-up Bird Chronicle (via youlooklikesomethingblooming)

(Source: stxxz.us, via youlooklikesomethingblooming)

danielodowd:

benngie

“So, what if, instead of thinking about solving your whole life, you just think about adding additional good things. One at a time. Just let your pile of good things grow.”

—   Rainbow Rowell, Attachments (via sorakeem)

(Source: maddierose, via my-quarterlifecrisis)

CHUYỆN Ở NẾP (1) - SỰ QUẢNG GIAO

https://www.youtube.com/watch?v=En6T06KATHI

Tôi gặp lại Tiên sau hơn 5 năm. Lúc Nếp ở Sài Gòn đóng cửa, tôi thẫn thờ mùa hè trở về nước khi cái chỗ cafe duy nhất tôi cảm thấy thoải mái “là mình” không còn nữa. Trong suốt quãng thời gian sau đó, dù đi rất nhiều quán cafe, dù thỉnh thoảng vẫn ghé Vừng ở cùng địa điểm đó, nhưng không quán nào cho tôi được cảm giác như thế. Nhưng tôi chưa bao giờ dụng công đi tìm lại Nếp hay Tiên . 

Tối hôm đó, sau khi những người khách trong quán về hết, Tiên tới ngồi cạnh và nói chuyện với tôi. Tôi đã không trông đợi chuyện này xảy ra, vì tôi đơn giản đã cảm giác đủ đầy khi được nhìn Tiên trên sân khấu kể chuyện và hát. Nhưng chị đã nói chuyện với tôi, đã kể tôi nghe về dự định, về cuộc sống hôn nhân của chị trong ngần ấy năm. Như mọi khi, tôi vẫn nghe nhiều hơn là đáp lời. Rồi chị nói 1 câu mà tôi nhớ mãi: “Mọi người nhìn vào sẽ nghĩ chị chắc giao thiệp rộng rãi lắm, nhưng thật sự chị không phải là người quảng giao.”

Sau buổi trò chuyện, chúng tôi đi ăn cháo khuya, rồi chị và bạn chị đưa tôi về khách sạn. Tôi sau đó follow Tiên trên facebook, nhưng không có ý định làm bạn với chị, dù chị là một trong những người để lại ấn tượng với tôi sâu sắc. Vì tôi nghĩ tôi hiểu những người như chị, những người như tôi, như V., như A. 

Chúng tôi không phải là những người quảng giao. Thế giới chúng tôi người ngoài nhìn vào thấy lấp lánh sắc màu, nhìn thấy vô số những gương mặt người, nhưng thật ra thế giới của chúng tôi rất nhỏ bé, nằm vỏn vẹn trong lòng bàn tay được vẽ nên bằng những dáng hình thân thuộc. 

Nên đôi khi mới có những sự biện minh ngô nghê: “Nguyên tuần này chắc cô là người tui gặp nhiều nhất” khi người kia cứ tưởng người này đặc kín lịch hẹn hò nên “trách móc” :))))). Mà thật ra là nguyên ngày chả gặp ai nhiều ngoài nửa tiếng vội vã hút rột rột 2 chai sữa tươi Thanh Hương hay 1 tiếng tranh thủ gác chân ở Hi-end với nhau có lẽ.

Chúng tôi không phải là những người quảng giao. Chỉ là những kẻ trốn đời mà cứ hay làm người khác hiểu lầm là tụi nó rất hăm hở niềm nở với đời, với người .

CHUYỆN Ở NẾP (2) – MEMORY

https://www.youtube.com/watch?v=78Ruh0ewBVo

Tôi luôn tin vào nhân duyên và thời điểm. Thời điểm để một việc xảy ra, thời điểm để gặp gỡ (và cả rời xa) một ai đó. Tất cả đều đúng lúc và tự nhiên. Có lẽ vì là một đứa lười biếng nên tôi luôn nghĩ có những điều thật sự xảy ra theo một chiều hướng nào đó và chúng ta không cần phải dụng tâm nhiều. 

Mỗi lần từ Nếp trở về tôi đều dạt dào cảm hứng để làm nhiều chuyện. Viết 1 điều gì đó, thu âm, nghe những bản nhạc nuôi dưỡng tâm hồn mình. Mà dạo này trí nhớ của bản thân càng ngày càng cá vàng, nên chắc sẽ viết ra nhiều hơn, trước khi quên.

Tối nay Tiên bảo hãy sống đời mình thật nhiều màu sắc, để mai mốt không có gì làm thì ôm con kể cho nó nghe cũng được. Tôi cũng nghĩ vậy, và cũng thấy đời mình cũng chả có gì nhiều, ngoài những câu chuyện mà chắc có lẽ tới lúc cần được sẻ chia. Chuyện cỡ hơn 5 năm trước thì bây giờ chắc cũng an toàn để trút bầu tâm sự rồi .

Lần đầu tiên đến Nếp, tôi đi một mình. Tìm đến Nếp từ một bài viết trên một trang giới thiệu các địa điểm khá phổ biến thời đó. Đơn giản là vì tò mò, cái tiệm café kiểu quái gì mà nằm trong 1 tiệm rửa xe chứ? Thế là “xách ba lô lên, và đi.”

Đó là 1 buổi trưa hơi ngả sang chiều, Nếp chỉ có đúng 2 người. Tôi và cơn say nắng của mình. 6 mắt chúng tôi nhìn nhau. Hai mắt của anh, hai mắt thật và hai mắt kính của tôi đụng nhau trong cỡ vài giây. Lúc đó chả có tia lửa xẹt điện hay sét đánh ái tình nào ở đây, chỉ có tôi lóc cóc đi lại một góc và ngồi đọc sách cho tới khi ra về. 

Cũng chẳng có gì đáng nói nếu như tối hôm đó tôi không nổi hứng post 1 bài review thật dài lên trang web đó về Nếp, và đọc 1 cái review khác cũng viết về Nếp ngày hôm đó. Mà quán chỉ có 2 người, nên cả 2 đều biết cái đứa viết còn lại là đứa nào. Nhưng cũng chẳng có gì đáng nói thêm nếu như chúng tôi không gặp lại nhau ở ngoài đời sau đó.

Tôi gặp anh, nói chuyện với anh, và có phần ngưỡng mộ, rồi từ đó mà say nắng. Anh là một trong những người có tác động tích cực sâu sắc lên tôi, mở rộng tầm nhìn của tôi, rằng thế giới không nên chỉ gói gọn trong học hành, công việc, mà còn nhiều thứ khác. Tôi nhìn anh đi bên chị, tôi nghe từ chị những dự định cho tương lai, về đám cưới. Anh là cơn say nắng duy nhất mà tôi giữ trong lòng tất cả tình cảm của mình, bởi lẽ anh và chị rất đẹp đôi, và tôi yêu quý cả 2.

Ngày tôi sang lại Mỹ, tôi có hứa sẽ dự đám cưới của anh. Gần đến mùa hè, tôi hay tin anh chị đám hỏi, sẽ sớm có một đám cưới vào mùa thu. Tôi vui như trẩy hội. Mùa hè năm đó, tôi về gặp chị. Rồi tôi gặp anh tình cờ ở rạp chiếu phim. Rồi tôi dự đám cưới của anh, với người con gái mà tôi đã thấy anh khoác vai trong rạp.

Bẵng đi một thời gian khá lâu, tôi nghe thêm nhiều chuyện không hay về anh. Đến một ngày đọc tin tức, tôi biết anh dính vào 1 vụ lừa đảo và đang được điều tra. Chị thì hạnh phúc với người chồng hết mực yêu thương mình. 

Mà con người cũng thật lạ lùng, khi những gì bén rễ trong lòng sâu sắc bao giờ cũng là hồi ức đẹp đẽ nhiều hơn đau thương. Như hôm nay tự dưng nhớ lại chuyện cũ, viết về anh, cơn say nắng của mình, hình ảnh mà tôi mường tượng ra vẫn là người đàn ông đứng khoanh tay với nụ cười toả nắng, chứ không phải là người đàn ông râu ria phong trần trên mặt báo khoanh tay ngồi cúi mặt trước cảnh sát kinh tế. Như tấm thiệp tôi viết cho anh trong ngày đám cưới, có trích đoạn trong Kinh thánh mà tôi thích nhất:

"Tình yêu thương hay nhịn nhục; tình yêu thương hay nhân từ; tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật."

[Love is patient, love is kind. It does not envy, it does not boast, it is not proud. It is not rude, it is not self-seeking, it is not easily angered, it keeps no record of wrongs. Love does not delight in evil but rejoices with the truth. It always protects, always trusts, always hopes, always perseveres. Love never fails. But where there are prophecies, they will cease; where there are tongues, they will be stilled; where there is knowledge, it will pass away.

Corinthians 13:4-8]

“It sometimes strikes me how immensely fortunate I am that each day should take its place in my life, either reddened with the rising and setting sun, or refreshingly cool with deep, dark clouds, or blooming like a white flower in the moonlight.”

—   Rabindranath Tagore (via misswallflower)

“Listen: I am ideally happy. My happiness is a kind of challenge. As I wander along the streets and the squares and the paths by the canal, absently sensing the lips of dampness through my worn soles, I carry proudly my ineffable happiness. The centuries will roll by, and schoolboys will yawn over the history of our upheavals; everything will pass, but my happiness, dear, my happiness will remain, in the moist reflection of a streetlamp, in the cautious bend of stone steps that descend into the canal’s black waters, in the smiles of a dancing couple, in everything with which God so generously surrounds human lonliness.”

—   Vladimir Nabokov, A Letter That Never Reached Russia (via youlooklikesomethingblooming)

(Source: larmoyante, via youlooklikesomethingblooming)

mystic-revelations:

Auckland
By Cuba Gallery