“What will he do, what will he do. Oh, my god what will he do”,
Do, do, do, do, do.
Why isn’t the issue here who I am?
— Max (via fromhello)
—
Paulo Coelho
— Serenity, 2005 (via misswallflower)
— Hoàn Thành
— ― Ludwig van Beethoven
SỰ QUYẾN RŨ CỦA BÍ MẬT
“A secret makes a woman woman” (Tạm dịch: Bí mật làm nên sự quyến rũ của người phụ nữ)
Tôi đọc câu này trong Conan hồi còn nhỏ. Tôi không lấy câu nói này làm kim chỉ nam cho cuộc sống của mình, nhưng thiết nghĩ, hình như có lẽ ngoài những bí mật ra, tôi chẳng có gì để “quyến rũ” người khác.
Tôi không cố tình giữ bí mật. Vậy mà nhìn đi nhìn lại một hồi, cuộc đời tôi chẳng biết tự lúc nào được chia thành những mảng màu nhìn thì thấy giao nhau, mà thật ra lúc nào cũng có lớp màn vô hình bao phủ, khiến cho chúng khó lòng mà chạm được vào nhau.
--
Tính tôi không thích lặp lại 1 điều gì đó quá nhiều. Bởi thế rất ít khi các bài viết trên Facebook của tôi trùng với trên blog. Rất ít khi những điều tôi suy nghĩ, chia sẻ trong radio có thể được tìm thấy ở 1 nơi nào khác. Cũng như ít khi nào tôi post giới thiệu radio của mình làm lên Facebook của chính mình. Cũng như khi nói chuyện ngoài đời, tôi hiếm khi đề cập tới tâm trạng, những gì mình viết trên mạng, trừ khi có ai hỏi. Mà ngay cả khi có ai hỏi, tôi cũng trả lời qua loa đại khái, rồi nói sang chuyện khác. Tôi sống bản năng và cảm tính, nhưng đối với những mảng màu trong cuộc sống của mình, tôi lại rất rạch ròi và tách bạch.
Một trong những lý do tôi chia tách cuộc sống mình ra là vì tôi muốn làm 1 phép thử. Tôi muốn thử xem người ta có kiên nhẫn đến đâu, muốn tìm hiểu đến đâu về tôi. Tôi muốn xem thử chỉ từ 2 cái nickname người ta có thể tìm ra tôi không. Tôi muốn xem thử nếu tôi không chấp nhận đề nghị kết bạn thì sẽ có ai lên tiếng, sẽ gửi 1 điều gì đó cho tôi biết họ muốn có mối liên hệ với tôi. Tôi muốn xem thử với từng mảng màu như thế, có bao nhiêu người sẽ nhìn thấy 1 bức tranh toàn cảnh? Hay chí ít cũng nhìn ra được tôi không phải chỉ có 1 sắc màu. Không phải chỉ có buồn như trong những câu chữ, như trong những bài đọc.
Có người bảo tôi tại sao phải khắt khe với người và với mình như vậy. Tôi cũng không rõ tại sao lại phải “mất sức” tới vậy, chỉ biết đó đã là 1 trong những luật bất thành văn của tôi. Những mối quan hệ mà tôi trân quý, tôi nỗ lực hết sức để giữ gìn chúng. Khi tôi yêu thương hay có hứng thú với 1 ai đó, tôi có thể làm mọi cách, kể cả “lật tung Trái Đất” để biết về người đó. Điều tôi cần là 1 niềm tin cho mình, 1 động lực để tôi làm điều đó. Tôi cần tin rằng người ta xứng đáng với tình cảm của mình. Không cần ai khác phải tin, chỉ cần tôi tin là đủ.
Nhưng hình như cái ĐỦ đó cũng làm nhiều người bỏ cuộc giữa chừng lắm :).
Hoàn Thành
21 listens (download link)